( dịch bài “Quan Thánh Đế giáng bút chân kinh” , ở chùa Ông )
Quan Công Thánh Đế là ta
Sắc dụ quần chúng liệu mà nghe cho
Thế gian mọi sự nhỏ to
Dựa lòng chân thực mà lo ở đời
Quang minh, bất khuất sáng ngời
Tử sinh thuận nghịch là đôi ngả đường
Ta hay giáng thế như thường
Anh em Hoàng Thúc đường đường ba ngôi
Vườn Đào xưa nổi tiếng rồi
Ngọn đao, bó đuốc đời đời vẫn thiêng
Đến , đi đều rõ mọi miền
Xả thân Ngô, Thục diệt phường Ngụy gian
Trời thương trung hiếu, gian nan
Cho Ta phân xử trắng đen dưới trời
Sai Ta đi khắp mọi nơi
Dò xem mọi kẻ ở đời nịnh, trung
Mọi lũ gian xảo tham tàn
Tội đền quả báo, Ta làm thẳng tay:
Văn nhân lười học tối ngày,
Hoạn quan xu nịnh lại hay lạm quyền,
Dối cha lừa mẹ bề trên,
Dửng dưng chẳng giúp láng giềng một tay.
Giàu nghèo phải kết bạn bầy
Đã rằng kết bạn, điều này ngũ luân
Lòng thành bình đẳng nhân quần
Sao gây rối rắm gian truân cho người ?
Tào Tháo nham hiểm một đời
Nay đang chịu tội phải ngồi âm ty
Khổng Minh trung thực, nghĩa nghì
Cõi âm được xếp hàng vi Thánh Hiền
Lòng
Mưu gian đem lại cho liền họa tai.
Tội ngầm vẫn rõ như ngày.
Vô tư trời đất bắt tay đồng quần.
Gái mà ngoa ngoắt ngông cuồng
Đến đâu quỉ cũng phải nuông phải sầu.
Trai mà ngó trộm gái lầu,
Tính tình dâm đãng đi đâu cũng cuồng,
Tắt mắt trộm của xóm làng,
Rượu chè chìm đắm vào trong sòng bài,
Ganh nhau đọ thắng thi tài,
Càng hèn thì lại một mai càng nghèo !
Tu tâm cho tỉnh lại mau
Lơ lơ càng lún, càng sâu, càng tồi
Phạt cho ba kiếp luân hồi
Nghìn năm nghe chửi muôn đời khó tha
Bút phê thêm giảm chăng là
Lưỡi gươm phạt chém đầy nhà cho ngang!
Vợ mà lòng dạ sói lang
Ngoắt ngoa điếc bẩn xóm làng người ta,
Xúi chồng chửi cụ, chửi bà
Ta nay thấy vậy lòng đà giận sôi !
Vung đao mổ tượng đang ngồi
Chém lìa đứt mạng cái nòi con hư
Để vui lòng kẻ hiếu từ
Sớm hôm làm lụng kiếm dư đồng tiền.
Rồi ta nhảy phắt ngựa lên
Cần
Muốn cầu sống mãi dạy con
Phải mau ngừng giết, phải còn phóng sinh,
Thịt trâu, thịt chó chớ ăn
Thì sẽ miễn được vào ngăn tù hình.
Nghe lời ta dạy phân minh
Gặp nguy, ta sẽ xuống trần giúp cho
Trói ma, trục quỉ ra trò
Ngọn đao sấm sét giương là máu tuôn
Giúp nước không kể trăm đường
Giúp mi thêm tước lại thường công huân
Đời rộng phú quí vĩnh hằng
Yên bình sống thọ chẳng màng rủi ro.
Nghĩ xằng, phá phép, liệu mà
Ta coi như thể cũng là lưu manh
Không cho sống ở trên trần
Mà đầy địa ngục thân bần rên la
Bấy giờ hối đã muộn mà
Hãy mau tuân phục như là pháp văn
Quay đầu bỏ ác, bỏ xằng
Khoan hồng hướng thiện sống lành dài lâu !
No comments:
Post a Comment